+ Ừ, vì có lên giường chắc chi đã ngủ nổi ?
- Chi mà khó ngủ? Lạ giường ạ?
+ (thở dài phát cho ra dáng tâm trạng)...Không biết...(nhẽ lại huỵch toẹt ra "Vì ghét đứa nào lúc nãy gỡ tay ông ra, ông thù vặt dek ngủ được).
Rửa mặt mũi, chân tay xong, nghĩ giờ mà đi vào nhà cũng phí, bèn chỉ vu vơ hỏi.
- Mùi hoa chi thơm hè?
Nàng giải thích "Hoa bưởi".
Chợt nhớ tới bài thơ khỉ gió gì đó, đại khái là cu kia sắp đi lính, thích một cô ẻm nhưng không dám nói, để tình yêu thầm lặng như mùi hương bưởi nồng nàn theo mãi bước người đi (cũng may không nói, nói xong em kia làm cho câu "Anh nói rứa với mấy người rồi?" thì hẳn đã không có bài thơ này).
+ Thôi vô đi ngủ đi anh, khuya rồi tề!
Cảm hứng đang lên, chán vãi cho nàng. Em cứ vô đi, anh đứng đây hít khí trời tí cho...mát (dỗi rồi).
Loanh quanh một lúc rồi cũng phải vào vì muỗi quá nhiều.
Ngoài sân, cu Ngọc đang túm chân con gà trống choai choai, hỏi " Anh Huy có biết cắt tiết không hè? Anh cắt để em bắc nồi nước sôi nha?"
Mình bảo để anh, món ấy sở trường rồi, không quên lí nhí với Huyền "Ngủ tí lát dậy măm cháo gà cho vui nha!". Nàng không nói gì, chỉ nheo mắt cười cười rồi đi thẳng vào buồng. Buồn vãi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét